9 phút đọc Cấp độ: Căn bản Vệ tinh Cập nhật: 2/8/2026 Duyệt: Ban biên tập phat.edu.vn
Phạm Thiên (Brahmā) trong Phật giáo là ai?
Nằm trong cụm Mười đại đệ tử của Đức Phật · kham-pha:de-tu-phat
Phạm Thiên (Brahmā) là một vị trời ở cõi sắc giới trong vũ trụ quan Phật giáo. Theo kinh điển, chính Phạm Thiên Sahampati đã thỉnh cầu Đức Phật chuyển pháp luân sau khi ngài giác ngộ. Tuy có phước báu và tuổi thọ rất dài, Phạm Thiên vẫn là chúng sinh còn trong luân hồi, chưa giải thoát — không phải đấng sáng tạo tối cao như trong một số tôn giáo khác.
Tóm tắt nhanh
- Phạm Thiên (**Brahmā**) là vị trời ở **cõi sắc giới**, cao hơn các cõi trời dục giới.
- Kinh điển kể **Phạm Thiên Sahampati thỉnh Đức Phật** đem giáo pháp ra giảng dạy thế gian.
- Dù phước báu lớn, Phạm Thiên **vẫn còn trong luân hồi**, chưa giải thoát.
- Phật giáo **không xem Phạm Thiên là đấng sáng tạo tối cao**.
- Bốn tâm **từ, bi, hỷ, xả** được gọi là **"Phạm trú"** — chỗ trú của Phạm Thiên.
Nội dung bài
- Phạm Thiên là ai?
- Nhiều tầng Phạm thiên trong vũ trụ quan
- Phạm Thiên thỉnh Phật chuyển pháp luân
- Phạm Thiên vẫn còn trong luân hồi
- "Phạm trú": từ, bi, hỷ, xả
- Phạm Thiên trong tín ngưỡng dân gian
- Những lần Phạm Thiên xuất hiện trong kinh
- Vì sao Phật giáo không phủ nhận chư thiên?
- Bài học thực tế cho người học Phật
- Thuật ngữ liên quan (song ngữ)
Tóm tắt:
Phạm Thiên là một vị trời cao quý trong vũ trụ quan Phật giáo, nổi tiếng vì đã thỉnh Đức Phật chuyển pháp luân. Tuy vậy, ngài vẫn là chúng sinh trong luân hồi, vô thường, chứ không phải đấng sáng tạo bất biến của vũ trụ.
Phạm Thiên là ai?
Trong vũ trụ quan Phật giáo, vũ trụ có vô số cõi sống, chia thành ba giới lớn: dục giới (cõi có ham muốn), sắc giới (cõi có hình sắc tinh tế) và vô sắc giới (cõi thuần tâm thức). Phạm Thiên (tiếng Phạn: Brahmā) là tên gọi chung cho các vị trời sống ở cõi sắc giới — một tầng cao, an tịnh, được sinh về nhờ năng lực thiền định sâu.
Người Việt thường nghe danh từ "Phạm Thiên" như tên một vị trời cụ thể, nhưng thực ra trong kinh điển có nhiều vị Phạm Thiên ở nhiều tầng khác nhau. Vị được nhắc đến nhiều nhất là Phạm Thiên Sahampati, gắn liền với một sự kiện trọng đại ngay sau khi Đức Phật giác ngộ.
Một điểm dễ nhầm
"Phạm Thiên" trong Phật giáo và "Brahman/Brahmā" trong Ấn Độ giáo có chung gốc văn hoá Ấn Độ, nhưng ý nghĩa rất khác nhau. Ấn Độ giáo xem Brahmā là vị thần sáng tạo; Phật giáo xem Phạm Thiên là một chúng sinh phước lớn nhưng chưa giải thoát.
Nhiều tầng Phạm thiên trong vũ trụ quan
Một điều khiến nhiều người bất ngờ khi tìm hiểu sâu là: Phật giáo không nói đến một Phạm Thiên duy nhất, mà mô tả cả một hệ thống nhiều cõi trời sắc giới, mỗi cõi lại có chư thiên tương ứng. Trong cách phân chia phổ biến, cõi sắc giới được xếp theo các tầng thiền định (sơ thiền, nhị thiền, tam thiền, tứ thiền), và ở tầng sơ thiền người ta thường nhắc đến ba nhóm: chúng trời tùy tùng của Phạm thiên (Phạm chúng thiên), các vị phụ tá (Phạm phụ thiên), và bậc đứng đầu gọi là Đại Phạm Thiên (Mahābrahmā).
Cách hình dung này có ý nghĩa giáo lý rõ ràng: cõi trời không phải một khối đồng nhất, mà là những mức độ an tịnh khác nhau, tương ứng với chiều sâu tâm thức mà chúng sinh đã tu tập. Càng buông bỏ được ham muốn thô, tâm càng vi tế, và "chỗ ở" tương lai cũng càng thanh tịnh. Nhưng dù cao đến đâu, tất cả các tầng ấy vẫn nằm trong vòng sinh tử, đều có khởi đầu và có kết thúc theo chu kỳ thành – hoại của vũ trụ.
Hiểu điều này giúp ta đọc kinh chính xác hơn: khi một bản kinh nói "Phạm Thiên đến gặp Đức Phật", đó không nhất thiết là cùng một vị trong mọi câu chuyện, mà là một vị trời thuộc hàng Phạm thiên — bậc cao quý, có trí và có lòng kính pháp.
Phạm Thiên thỉnh Phật chuyển pháp luân
Một trong những câu chuyện đẹp nhất về Phạm Thiên nằm trong Kinh Thỉnh Cầu (Āyācana Sutta). Theo kinh, sau khi giác ngộ dưới cội Bồ-đề, Đức Phật quán xét thấy giáo pháp ngài chứng ngộ quá sâu xa, tinh tế, trong khi chúng sinh phần lớn còn đắm chìm trong tham ái. Ngài thoáng nghĩ rằng giảng dạy có thể vô ích.
Lúc ấy, Phạm Thiên Sahampati hiện đến, đảnh lễ và tha thiết thỉnh cầu: xin Đức Phật hãy đem giáo pháp ra giảng dạy, vì vẫn có những chúng sinh "ít bụi trong mắt" — những người đủ căn lành để hiểu và được lợi ích. Đức Phật quán sát thế gian như một hồ sen, thấy có những đoá sen sắp vươn khỏi mặt nước, và ngài chấp nhận lời thỉnh cầu.
Hình ảnh này có ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: ngay cả một vị trời cao quý cũng cung kính thỉnh cầu bậc giác ngộ — cho thấy giải thoát quý hơn mọi phước báu cõi trời.
Phạm Thiên vẫn còn trong luân hồi
Đây là điểm cốt lõi phân biệt Phật giáo với nhiều tôn giáo khác. Dù sống ở cõi cao, hưởng tuổi thọ dài đến mức gần như không thể đo đếm, Phạm Thiên vẫn là chúng sinh hữu vi: khi phước báu cạn, ngài cũng phải tái sinh nơi khác. Nói cách khác, cõi trời Phạm thiên là một trạm dừng tuyệt vời nhưng tạm thời, không phải đích đến cuối cùng.
Trong một số bài kinh, Đức Phật còn nhẹ nhàng chỉ ra nguồn gốc của hiểu lầm "có đấng sáng tạo": khi một chu kỳ vũ trụ mới hình thành, một vị trời tái sinh vào cõi Phạm thiên trước nhất; thấy mình đơn độc rồi sau đó có các vị khác xuất hiện, vị ấy lầm tưởng chính mình đã tạo ra họ. Đây là cách Phật giáo giải thích quan niệm thần sáng tạo bằng góc nhìn nhân duyên, không phải bằng phủ nhận thô bạo.
Cõi sắc giới
Nơi Phạm Thiên cư ngụ — sinh về nhờ thiền định sâu, an tịnh và vi tế.
Hộ trì Phật pháp
Phạm Thiên thỉnh Phật giảng dạy, là biểu tượng cung kính giáo pháp.
Vẫn luân hồi
Phước báu lớn nhưng vô thường; chưa giải thoát khỏi sinh tử.
"Phạm trú": từ, bi, hỷ, xả
Một liên hệ thực tế mà ai cũng có thể áp dụng: bốn tâm vô lượng từ (mettā), bi (karuṇā), hỷ (muditā), xả (upekkhā) được Phật giáo gọi là "Phạm trú" (Brahmavihāra) — nghĩa đen là "chỗ trú của Phạm Thiên". Theo truyền thống, người nuôi dưỡng sâu sắc bốn tâm này có tâm thái rộng lớn, thanh tịnh tương tự cõi Phạm thiên, và được nói là có thể tái sinh về đó.
Ví dụ đời sống: khi bạn thật lòng mong người khác được an vui (từ), chia sẻ nỗi đau với người gặp khổ (bi), vui với thành công của người khác mà không ghen tị (hỷ), và giữ được sự bình thản trước được–mất (xả), bạn đang thực tập chính "Phạm trú". Bốn tâm này vừa là pháp tu, vừa làm dịu các quan hệ thường ngày trong gia đình, công sở.
Gợi ý thực hành
Mỗi tối, dành một phút lặng lẽ chúc lành cho một người bạn yêu thương, rồi mở rộng đến một người trung lập, và nếu được, đến một người mình còn khó chịu. Đó là cách khởi đầu giản dị cho tâm từ.
Phạm Thiên trong tín ngưỡng dân gian
Ở một số nước Phật giáo, trong đó có cộng đồng người Việt, ta có thể bắt gặp tượng Phạm Thiên bốn mặt được thờ phụng và cầu khấn, đặc biệt phổ biến qua ảnh hưởng văn hóa từ Thái Lan. Nhiều người đến khấn xin tài lộc, bình an. Xét theo tinh thần kinh điển, đây là một tín ngưỡng dân gian nương theo hình tượng Phạm Thiên, hơn là giáo lý cốt lõi của đạo Phật.
Thường hiểu sai: Nhiều mô tả phổ biến đồng nhất Phạm Thiên của Phật giáo với "thần sáng tạo Brahmā" của Ấn Độ giáo. Thực ra Phật giáo công nhận sự tồn tại của Phạm Thiên nhưng dứt khoát phủ nhận vai trò sáng tạo tối cao và bất biến của vị này.
Những lần Phạm Thiên xuất hiện trong kinh
Ngoài câu chuyện thỉnh Phật chuyển pháp luân, hình ảnh Phạm Thiên còn trở lại nhiều lần trong kinh tạng, và mỗi lần đều mang một bài học.
Có bài kinh kể về một vị Đại Phạm Thiên tin rằng cõi của mình là thường hằng, rằng ở đó không có già, không có chết, không có sự sinh khởi nào cao hơn nữa. Đức Phật đã đến và chỉ ra rằng ngay cả cõi ấy cũng nằm trong vô thường — vị Phạm Thiên chỉ không còn nhớ nổi điểm khởi đầu của mình vì tuổi thọ quá dài. Câu chuyện này minh hoạ một cơ chế rất người: cái gì kéo dài đủ lâu thì ta tưởng là vĩnh viễn.
Nhiều bài kinh khác cho thấy chư Phạm Thiên đến nghe pháp, tán thán, hoặc hộ trì giáo pháp. Điểm chung là các vị luôn hiện diện trong vai thính chúng và người ủng hộ, chưa bao giờ trong vai đấng ban phát sự giải thoát. Vị trí ấy trong văn học kinh điển tự nó đã nói lên trật tự giá trị của đạo Phật.
Vì sao Phật giáo không phủ nhận chư thiên?
Người hiện đại đôi khi ngạc nhiên: một truyền thống nhấn mạnh tự lực như đạo Phật vì sao vẫn nói tới chư thiên? Câu trả lời nằm ở chỗ Phật giáo không đặt câu hỏi "có thần hay không" làm trung tâm, mà đặt câu hỏi "làm sao hết khổ".
Trong khung nhìn ấy, chư thiên đơn giản là những loài chúng sinh khác trong luân hồi, có phước báu và tuổi thọ hơn người, nhưng cùng chịu quy luật vô thường và nghiệp báo. Không cần phủ nhận họ, cũng không cần nương tựa họ để giải thoát. Đức Phật thường chuyển hướng những câu hỏi siêu hình về lại điều thiết thực: cái gì đang gây khổ ngay bây giờ, và làm sao chuyển hoá nó.
Cách tiếp cận này giữ được sự tôn trọng với niềm tin dân gian mà không đánh mất trọng tâm tu tập — một thái độ rất đáng học trong bối cảnh tín ngưỡng đa dạng ở Việt Nam.
Bài học thực tế cho người học Phật
Câu chuyện Phạm Thiên để lại vài gợi ý rất gần với đời sống:
- Phước báu không đồng nghĩa với an toàn. Có tiền, có địa vị, có sức khoẻ đều quý — nhưng như cõi trời, chúng vô thường. Xây cả đời sống chỉ trên phước báu là xây trên một nền đang dịch chuyển.
- Cầu xin không thay được tu tập. Nếu ngay cả một vị Phạm Thiên còn phải nương giáo pháp, thì việc khấn vái để mong đổi vận không phải con đường mà đạo Phật chỉ ra.
- Điều cao quý nhất là sự cung kính với chân lý. Hình ảnh một vị trời đảnh lễ thỉnh Đức Phật nói pháp nhắc rằng lòng khiêm cung trước điều đúng đắn đẹp hơn mọi quyền năng.
Thuật ngữ liên quan (song ngữ)
- Phạm Thiên (Brahmā): vị trời cõi sắc giới trong vũ trụ quan Phật giáo.
- Cõi sắc giới (rūpa-loka): tầng tồn tại tinh tế, sinh về nhờ thiền định.
- Phạm trú (Brahmavihāra / Divine abodes): bốn tâm từ, bi, hỷ, xả.
- Chuyển pháp luân (Dhammacakkappavattana): khởi đầu việc giảng dạy của Đức Phật.
- Luân hồi (saṃsāra): vòng sinh tử mà mọi chúng sinh, kể cả chư thiên, còn xoay vần.
Giới hạn của bài (Limitations): Bài viết trình bày tổng quan dễ hiểu về Phạm Thiên dựa trên kinh điển phổ biến; chi tiết về các tầng cõi sắc giới và danh xưng từng vị Phạm Thiên có thể khác nhau giữa các truyền thống và bản dịch.
Cách trích dẫn (How to cite): "Phạm Thiên (Brahmā) trong Phật giáo là ai? (Nguồn: phat.edu.vn, cập nhật 2026-07-18)."
Thường hiểu sai
Phân biệt nhanh để tránh hiểu lệch — hữu ích cho người mới và trích dẫn AI.
-
Nhiều mô tả phổ biến đồng nhất Phạm Thiên của Phật giáo với "thần sáng tạo Brahmā" của Ấn Độ giáo.
Thực ra Phật giáo công nhận sự tồn tại của Phạm Thiên nhưng dứt khoát **phủ nhận vai trò sáng tạo tối cao và bất biến** của vị này.
Cách trích dẫn trang này
“Phạm Thiên (Brahmā) trong Phật giáo là ai?” — phat.edu.vn. https://phat.edu.vn/pham-thien-la-ai
Câu hỏi thường gặp
Phạm Thiên có phải là đấng sáng tạo ra thế giới không?
Theo Phật giáo thì không. Phạm Thiên là một chúng sinh có phước báu lớn và tuổi thọ rất dài, nhưng vẫn nằm trong vòng luân hồi và vô thường. Đức Phật từng giải thích rằng quan niệm "Phạm Thiên là đấng sáng tạo" là một hiểu lầm phát sinh từ việc một vị trời tái sinh trước nhất rồi tưởng mình tạo ra những vị sau.
Phạm Thiên khác Đế Thích như thế nào?
Phạm Thiên (Brahmā) ngụ ở cõi sắc giới, cao hơn; còn Đế Thích (Sakka) là vua cõi trời Đao Lợi thuộc dục giới, thấp hơn. Cả hai đều là chúng sinh trong luân hồi và đều hộ trì Phật pháp.
Phạm Thiên Sahampati là ai?
Đó là vị Phạm Thiên trong kinh điển đã thỉnh cầu Đức Phật, sau khi giác ngộ, hãy đem giáo pháp ra giảng dạy cho thế gian vì vẫn có những người "ít bụi trong mắt" có thể hiểu được.
Vì sao Phật giáo tôn trọng Phạm Thiên nhưng không thờ làm đấng tối cao?
Phật giáo xem Phạm Thiên là bậc đáng kính trong cõi trời, nhưng mục tiêu tu tập là giải thoát khỏi luân hồi — điều mà ngay cả Phạm Thiên cũng chưa đạt. Vì vậy nương tựa tối hậu là Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng), không phải một vị trời.
"Tứ vô lượng tâm" có liên quan gì đến Phạm Thiên?
Từ, bi, hỷ, xả được gọi là "Phạm trú" (Brahmavihāra), nghĩa là "chỗ trú của Phạm Thiên". Người tu tập sâu bốn tâm này được nói là có thể tái sinh vào cõi Phạm thiên.
☑️ Tự kiểm tra
Bạn hiểu được gì từ bài này?
Chọn đáp án — không có điểm số, chỉ để tự kiểm tra.
1. Đâu là cách hiểu SAI về Phạm Thiên (Brahmā) trong Phật giáo?
Đọc lại các phần bạn chưa chắc và thử lại sau.
🌿 Thực hành hôm nay
Áp dụng vào ngày hôm nay — 5 phút mỗi bước
- Buổi sáng
Kết nối điều vừa học với một điều bạn đã biết — giống hay khác ở chỗ nào?
- Trong ngày
Chia sẻ một điểm thú vị từ bài với ai đó gần bạn (hoặc ghi vào nhật ký).
- Buổi tối
Ghi lại một câu hỏi còn muốn tìm hiểu thêm — đó là bài tiếp theo của bạn.
Thấy hữu ích? Chia sẻ để cùng lan toả:
Bài này có hữu ích với bạn không?
Phần nào chưa rõ hoặc bạn muốn bổ sung?
Cùng cụm
Các bài khác trong cùng chủ đề — đọc hub trước nếu chưa nắm nền. Xem cả cụm Đệ tử Đức Phật →
- Trụ cột 12 phút Mười đại đệ tử của Đức Phật Mười đại đệ tử là mười vị Tỳ-kheo kiệt xuất quanh Đức Phật, mỗi vị nổi bật một hạnh: Xá-lợi-phất trí tuệ, Mục-kiền-liên thần thông, Đại Ca-diếp đầu-đà, A-nan đa văn, A-na-luật thiên nhãn, Tu-bồ-đề giải Không, Phú-lâu-na thuyết pháp, Ca-chiên-diên luận nghị, Ưu-ba-li trì luật và La-hầu-la mật hạnh.
- Vệ tinh 11 phút Angulimala: từ kẻ sát nhân đến thánh tăng Angulimala là một tên cướp khét tiếng thời Đức Phật, từng giết nhiều người và đeo xâu ngón tay nạn nhân. Sau khi gặp Đức Phật, ông xuất gia, tu tập tinh tấn và chứng quả A-la-hán, trở thành biểu tượng sống động cho khả năng chuyển hóa và sức mạnh của lòng từ.
- Vệ tinh 10 phút Công chúa Da-du-đà-la Da-du-đà-la (Yasodharā) là vợ của thái tử Tất-đạt-đa trước khi Ngài xuất gia và là mẹ của La-hầu-la. Theo truyền thống, sau này bà xuất gia làm tỳ-kheo-ni, tu tập tinh tấn và được ghi nhận chứng quả A-la-hán.
- Vệ tinh 10 phút Cư sĩ Duy-ma-cật Cư sĩ Duy-ma-cật (Vimalakīrti) là hình mẫu người tại gia giác ngộ trong kinh Đại thừa: sống giữa đời, có gia đình và tài sản, nhưng tâm không nhiễm, thâm đạt tánh không và pháp môn bất nhị. Ngài là biểu tượng cho con đường tu giữa thế gian.
- Vệ tinh 10 phút Đế Thích (Thích Đề Hoàn Nhân) là ai? Đế Thích, tên đầy đủ Hán-Việt là Thích Đề Hoàn Nhân, tiếng Pāli là Sakka, là vua của cõi trời Đao Lợi (Tāvatiṃsa) thuộc dục giới. Trong kinh điển, ngài hiện ra nhiều lần để hỏi đạo và hộ trì Đức Phật cùng Phật pháp. Dù là vua chư thiên có phước lớn, Đế Thích vẫn là chúng sinh còn trong luân hồi, chưa giải thoát.
- Vệ tinh 11 phút Khema: trí tuệ đệ nhất (Ni) Khema (Khemā) là vị tỳ-kheo-ni được Đức Phật tôn xưng là trí tuệ đệ nhất trong hàng ni chúng. Theo truyền thống Pali, bà vốn là hoàng hậu của vua Bình-sa (Bimbisāra), từ bỏ sắc đẹp và quyền quý để xuất gia, trở thành bậc A-la-hán nổi tiếng biện tài và trí tuệ thâm sâu.
- Vệ tinh 10 phút Liên Hoa Sắc: thần thông đệ nhất (Ni) Liên Hoa Sắc (Uppalavaṇṇā) là vị tỳ-kheo-ni được Đức Phật tôn xưng "thần thông đệ nhất" trong hàng đệ tử nữ — sánh với Tôn giả Mục-kiền-liên bên chư tăng. Theo truyền thống Nguyên thủy, bà là một trong hai vị ni thượng thủ, biểu tượng cho năng lực thiền định và sự bình đẳng trên đường giải thoát.
- Vệ tinh 10 phút Ma-ha-ca-diếp: hạnh đầu đà đệ nhất và sơ tổ Thiền tông Ma-ha-ca-diếp (Mahākāśyapa) là một đại đệ tử của Đức Phật, được tôn là 'Đầu đà đệ nhất' nhờ đời sống khổ hạnh giản dị. Theo truyền thống Thiền tông, ngài là sơ tổ qua điển tích 'niêm hoa vi tiếu', và là người chủ trì cuộc kết tập kinh điển lần thứ nhất sau khi Phật nhập diệt.
Bài liên quan
Đế Thích (Thích Đề Hoàn Nhân) là ai?
Đế Thích, tên đầy đủ Hán-Việt là Thích Đề Hoàn Nhân, tiếng Pāli là Sakka, là vua của cõi trời Đao Lợi (Tāvatiṃsa) thuộc dục giới. Trong kinh điển, ngài hiện ra nhiều lần để hỏi đạo và hộ trì Đức Phật cùng Phật pháp. Dù là vua chư thiên có phước lớn, Đế Thích vẫn là chúng sinh còn trong luân hồi, chưa giải thoát.
Luân hồi là gì? Vòng sinh tử và cách hiểu thực tế
Luân hồi (saṃsāra) là vòng sinh tử nối tiếp: chúng sinh tái sinh qua nhiều đời sống do nghiệp và vô minh dẫn dắt. Phật giáo xem luân hồi không phải hình phạt mà là quy luật tự nhiên của nhân quả. Mục tiêu tu tập là chuyển hoá tâm để bớt khổ ngay hiện tại và dần ra khỏi vòng quay ấy.
Cuộc đời Đức Phật: tóm tắt cho người mới bắt đầu
Đức Phật tên thật là Tất-đạt-đa Cồ-đàm, một thái tử sống ở Ấn Độ hơn 2.500 năm trước. Sau khi chứng kiến già, bệnh, chết, ngài từ bỏ cung điện đi tìm con đường thoát khổ. Trải qua 6 năm tu khổ hạnh rồi chọn Trung Đạo, ngài giác ngộ dưới cội Bồ-đề và trở thành Phật. Suốt 45 năm còn lại, ngài đi khắp nơi giảng dạy con đường chấm dứt khổ đau.
Đạo Phật có tin thần linh, Thượng Đế không?
Đạo Phật không đặt nền tảng trên một Thượng Đế sáng tạo và định đoạt số phận như nhiều tôn giáo khác. Đức Phật là một con người đã giác ngộ, không phải thần linh. Thay vì cầu xin quyền năng bên ngoài, đạo Phật dạy quy luật nhân quả và sự tự nỗ lực chuyển hoá tâm. Vì vậy đạo Phật thường được xem là 'con đường tỉnh thức' hơn là tín ngưỡng thờ thần.
Niết-bàn là gì? Hiểu đúng: không phải thiên đường hay hư vô
Niết-bàn (Nirvāṇa) là trạng thái an lạc khi tham, sân, si và mọi khổ đau được dập tắt hoàn toàn. Nghĩa đen của từ là 'thổi tắt' — như ngọn lửa phiền não đã lặng. Niết-bàn không phải một nơi chốn hay 'cõi thiên đường', mà là sự tự do của tâm khỏi bám chấp; có thể nếm trải ngay trong đời sống này.
Mười đại đệ tử của Đức Phật
Mười đại đệ tử là mười vị Tỳ-kheo kiệt xuất quanh Đức Phật, mỗi vị nổi bật một hạnh: Xá-lợi-phất trí tuệ, Mục-kiền-liên thần thông, Đại Ca-diếp đầu-đà, A-nan đa văn, A-na-luật thiên nhãn, Tu-bồ-đề giải Không, Phú-lâu-na thuyết pháp, Ca-chiên-diên luận nghị, Ưu-ba-li trì luật và La-hầu-la mật hạnh.