10 phút đọc Cấp độ: Mới bắt đầu Vệ tinh Cập nhật: 2/8/2026 Duyệt: Ban biên tập phat.edu.vn
Điện thoại và sáu cửa của tâm — phòng hộ căn thời nay
Nằm trong cụm Chánh niệm trong công việc · thuc-hanh:chanh-niem-doi-song
Tâm ta tiếp xúc thế giới qua sáu cửa (Lục căn): mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, và ý (cửa của suy nghĩ). Phòng hộ căn không phải bịt mắt bịt tai hay vứt điện thoại, mà là biết rõ cái gì đang đi vào qua từng cửa và chủ động canh cửa — như một người gác cổng tỉnh táo. Thời nay, cửa cần canh nhất là chiếc điện thoại.
Tóm tắt nhanh
- **Sáu cửa của tâm (Lục căn):** mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, và **ý** (cửa của suy nghĩ).
- **Điện thoại là "ngôi chùa ngược"** — liên tục kéo tâm ra ngoài thay vì quay vào trong.
- **Phòng hộ căn = làm người gác cổng tỉnh táo**, không phải bịt mắt bịt tai hay vứt máy.
- **Ý căn là cửa nguy hiểm nhất** — hoạt động cả khi ta nằm im, tự "chiếu phim" gây khổ.
- **Thiết kế môi trường** (tắt thông báo, để máy xa tầm tay) quan trọng hơn ý chí gồng ép.
Nội dung bài
- Sáu cửa của tâm
- Điện thoại — "ngôi chùa ngược"
- Phòng hộ căn = làm người gác cổng tỉnh táo
- Từ tiếp xúc đến dính mắc: mắt xích nơi mỗi cửa
- Ý căn — cánh cửa nguy hiểm nhất
- Biến điện thoại thành pháp khí, không phải chủ nhân
- Người gác cổng cần hai thứ: niệm và tỉnh giác
- Một ngày có phòng hộ căn trông thế nào?
- Nếu công việc buộc bạn online cả ngày?
- Làm sao biết mình có tiến bộ?
- Thuật ngữ liên quan (song ngữ)
Tóm tắt:
Đạo Phật mô tả tâm tiếp xúc thế giới qua sáu cửa (Lục căn): mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Phòng hộ căn không phải xa lánh hay vứt điện thoại, mà là tỉnh thức biết cái gì đang vào từng cửa và chủ động canh cửa như một người gác cổng. Thời nay, cửa cần canh nhất là điện thoại, và cửa khó nhất là ý — nơi tâm tự dựng chuyện gây khổ.
Sáu cửa của tâm
Đức Phật liệt kê sáu giác quan — sáu "cửa" đón thế giới vào tâm: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, và cửa thứ sáu nhiều người bỏ quên — ý (cửa của suy nghĩ, ký ức, tưởng tượng), hoạt động cả khi năm cửa kia đóng. Mỗi khi một đối tượng chạm vào một cửa, lập tức khởi lên một cảm giác và cả chuỗi phản ứng của tâm.
Cả ngày, sáu cửa này đón vào hàng vạn lần tiếp xúc. Vấn đề không phải các cửa — mà là ta có mặt ở đó để canh, hay để mặc chúng mở toang.
Mắt
Hình ảnh, màn hình, dòng tin lướt qua.
Tai
Âm thanh, thông báo, lời nói.
Mũi
Mùi hương, không khí.
Lưỡi
Vị, đồ ăn thức uống.
Thân
Xúc chạm, nóng lạnh, cảm giác cơ thể.
Ý
Suy nghĩ, ký ức, tưởng tượng — cửa thứ sáu.
Điện thoại — "ngôi chùa ngược"
Ngôi chùa được dựng để giúp ta quay vào trong: không gian tĩnh, ít kích thích. Chiếc điện thoại thông minh thường làm điều ngược lại — liên tục kéo ta ra ngoài: hết hình này đến tiếng kia, hết thông báo này đến tin tức nọ. Có thể gọi nó là một "ngôi chùa ngược".
Điều này không có nghĩa điện thoại là "ma quỷ" — nó cũng có thể thành pháp khí (nghe pháp, học hành, kết nối người thương). Nhưng phần lớn ứng dụng được thiết kế để chiếm cửa giác quan: mỗi thông báo là một tiếng gõ cửa Tai, mỗi hình lướt qua là một cú đập cửa Mắt. Cộng lại, chúng giữ sáu cửa mở toang suốt ngày, và tâm không bao giờ được nghỉ. Đó là vì sao nhiều người kiệt sức dù "chẳng làm gì nặng".
Một ví dụ rất nay: buổi sáng vừa mở mắt đã với lấy điện thoại — cửa Mắt bị đập bởi tin xấu, cửa Tai bởi thông báo, trước khi tâm kịp tỉnh. Chỉ cần để mười phút đầu ngày không cho cửa nào bị đập (không điện thoại, chỉ thở, rửa mặt, nhìn ra cửa sổ) đã đủ đổi cả chất lượng một ngày.
Phòng hộ căn = làm người gác cổng tỉnh táo
Nghe "phòng hộ sáu căn", nhiều người tưởng phải lên núi ở ẩn. Không phải. Đó là một thái độ tỉnh thức, làm được ngay giữa phố:
- Không phải không nhìn, không nghe — mà là biết cái gì đang vào mắt, vào tai.
- Không phải vứt điện thoại — mà là chủ động chọn mở cửa nào, lúc nào.
- Không phải sợ thế giới — mà là thiết kế môi trường để tâm bớt bị kéo (tắt thông báo, để máy xa tầm tay).
Người gác cổng giỏi không đóng sập cổng với tất cả — họ vẫn mở cho khách quý, người thân, tin tốt. Họ chỉ biết ai đang vào, và khéo léo giữ lại kẻ đến quấy phá sự bình an.
Biết cửa nào đang mở
Nhận ra mình đang nhìn gì, nghe gì, nghĩ gì ngay lúc này.
Chọn lọc khách vào
Mở cho cái có ích, khéo léo từ chối cái quấy phá bình an.
Thiết kế môi trường
Tắt thông báo, để máy xa tầm tay, dành góc tĩnh trong ngày.
Mẹo dễ làm hôm nay
Tắt thông báo của những ứng dụng dễ gây xao động nhất, và để điện thoại ở phòng khác khi ăn cơm hay trước giờ ngủ. Bớt số lần cửa bị đập, tâm tự nhiên có khoảng nghỉ.
Từ tiếp xúc đến dính mắc: mắt xích nơi mỗi cửa
Vì sao chỉ định "lướt một chút" mà nửa tiếng trôi qua lúc nào không hay? Đạo Phật mô tả một chuỗi diễn ra rất nhanh nơi mỗi cửa giác quan. Khi một đối tượng chạm vào căn, có xúc (sự tiếp xúc); từ xúc sinh thọ (cảm giác dễ chịu, khó chịu hay trung tính); nếu cảm giác dễ chịu, lập tức khởi lên một lòng muốn thêm nữa. Một video vui làm ta thấy thích, thế là ngón tay tự vuốt tìm video kế tiếp, rồi kế tiếp. Nhiều ứng dụng được thiết kế đúng để khai thác mắt xích này.
Chỗ ta có thể chen vào là khoảng giữa thọ và phản ứng đi tìm thêm. Khi nhận ra "à, vừa có một cảm giác dễ chịu, và đang có ý muốn lướt tiếp", chỉ cần một nhịp dừng là đủ để không bị dòng cuốn đi. Đây chính là thực tập dừng ở Thọ — một khoảng lặng nhỏ trả lại cho ta quyền chọn lựa.
Ý căn — cánh cửa nguy hiểm nhất
Cửa thứ sáu — ý căn, cửa của suy nghĩ — là nơi nhiều người khổ nhất, vì nó hoạt động cả khi ta nằm im trong đêm: tua đi tua lại một lời chê, dựng sẵn kịch bản xấu cho tương lai, "chiếu phim" về mọi điều có thể hỏng. Phần lớn khổ tâm đến từ những gì cửa ý tự dựng lên, không phải điều đang thật sự xảy ra.
Khi bắt được tâm đang "chiếu phim", chỉ cần nhẹ nhàng gọi tên — "à, đây là cửa ý đang tự dựng chuyện" — và đưa sự chú ý về một cửa khác có thật trong hiện tại: hơi thở, tiếng động, bước chân. Đây cũng chính là cốt lõi của thiền đưa tâm về hiện tại. Đưa tâm về cái có thật là cách dịu dàng nhất để tắt cuốn phim. Một mẹo nhỏ: một giờ trước khi ngủ, đừng nạp thêm gì gây kích động vào cửa ý — để cuốn phim đêm của bạn nhẹ hơn, giấc ngủ sâu hơn.
Thường hiểu sai: đồng nhất "phòng hộ căn" với việc kiêng khem, xa lánh hoặc bỏ hết công nghệ. Thực ra đó là sự tỉnh thức và chọn lọc, không phải trốn chạy.
Lưu ý về sức khỏe tinh thần
Bài viết mang tính giáo dục và hỗ trợ tinh thần. Nếu bạn thường xuyên mất ngủ, lo âu kéo dài hay suy nghĩ tiêu cực dồn dập, các thực hành này có thể hỗ trợ nhưng không thay thế tư vấn y khoa hoặc tâm lý chuyên môn — hãy tìm đến chuyên gia khi cần.
Biến điện thoại thành pháp khí, không phải chủ nhân
Phòng hộ căn không đòi ta ghét bỏ công nghệ, mà mời ta đặt lại quan hệ với nó. Vài cách rất cụ thể: sắp xếp lại màn hình chính, chỉ để những ứng dụng thật cần; gộp và tắt bớt thông báo; đặt một khoảng "giờ tĩnh" mỗi ngày không chạm máy. Ta cũng có thể chủ động dùng máy cho điều lành — nghe một bài pháp, hẹn giờ nhắc thở, gọi hỏi thăm người thương.
Điểm mấu chốt là ai đang cầm dây cương: ta dùng máy vì một mục đích rõ ràng, hay chiếc máy đang kéo ta đi? Mỗi lần tự hỏi "mình mở cái này để làm gì?" trước khi chạm vào, ta lại lấy về một chút chủ quyền của tâm.
Người gác cổng cần hai thứ: niệm và tỉnh giác
Nếu phòng hộ căn là việc canh cổng, thì người gác cổng cần hai phẩm chất đi liền nhau.
Niệm (sati) là sự ghi nhận — biết rằng ngay lúc này mắt đang nhìn gì, tai đang nghe gì, tâm đang nghĩ gì. Không phán xét, không bình luận, chỉ biết. Nghe thì đơn giản, nhưng phần lớn thời gian trong ngày ta không có mặt như vậy: ngón tay vuốt màn hình mà tâm ở đâu đó khác.
Tỉnh giác (sampajañña) là sự biết rõ có kèm mục đích — biết mình đang làm gì và làm để làm gì. Đây chính là câu hỏi "mình mở cái này để làm gì?" trước khi chạm vào điện thoại. Có niệm mà thiếu tỉnh giác, ta biết mình đang lướt nhưng vẫn lướt tiếp; có cả hai, ta mới thật sự cầm được dây cương.
Trong lộ trình tu tập được mô tả ở các bài kinh, phòng hộ căn thường được đặt ngay sau phần giữ giới và trước phần tu định. Vị trí ấy nói lên một điều quan trọng: giữ được các cửa giác quan là điều kiện để tâm có thể lắng. Ta không thể mong ngồi thiền yên ổn nếu suốt mười sáu tiếng trước đó các cửa bị đập liên tục — tâm sẽ mang nguyên đống hình ảnh, âm thanh, kịch bản ấy vào chỗ ngồi.
Hai câu hỏi của người gác cổng
"Cái gì đang vào?" — đó là niệm. "Mình cho nó vào để làm gì?" — đó là tỉnh giác. Hỏi được hai câu này, bạn đã đang thực tập.
Một ngày có phòng hộ căn trông thế nào?
Lý thuyết dễ quên, nên hãy hình dung nó rất cụ thể theo nhịp một ngày thường:
- Mười phút đầu ngày. Không chạm điện thoại. Chỉ thở, rửa mặt, nhìn ra cửa sổ, uống nước. Cho tâm được tỉnh trước khi thế giới ùa vào.
- Trong giờ làm. Tắt thông báo không cần thiết, để điện thoại úp mặt hoặc ngoài tầm mắt. Cứ khoảng một giờ, dừng ba hơi thở, đưa chú ý về thân.
- Bữa ăn. Không màn hình. Ăn với vị, với hương, với tiếng nói chuyện. Đây là dịp hiếm hoi trong ngày để cửa Lưỡi và cửa Thân được có mặt trọn vẹn.
- Chiều tối. Trước khi mở mạng xã hội, hỏi một câu: "mình mở để làm gì, và bao lâu?". Chỉ một câu hỏi thôi đã đủ cắt nhiều lần lướt vô định.
- Một giờ trước khi ngủ. Không nạp thêm gì gây kích động vào cửa ý. Để đèn dịu, đọc vài trang sách giấy, hoặc chỉ ngồi yên.
Không cần làm hết ngay. Chọn một mốc và giữ trong hai tuần; khi nó thành nếp, thêm mốc thứ hai.
Nếu công việc buộc bạn online cả ngày?
Nhiều người phản đối rất chính đáng: "tôi làm nghề phải dùng mạng liên tục, làm sao phòng hộ căn?". Câu trả lời là phân biệt giữa dùng có chủ đích và bị cuốn.
- Tách bạch cửa làm việc và cửa giải trí. Cùng một chiếc máy, nhưng khi làm thì chỉ mở thứ cần cho việc ấy. Nhiều người dùng hai trình duyệt, hai tài khoản, hoặc hai thiết bị để giữ ranh giới này.
- Gom việc kiểm tra tin nhắn vào vài khung giờ thay vì phản ứng ngay mỗi lần có thông báo. Cửa được mở theo lịch của bạn, không theo lịch của người khác.
- Nghỉ ngắn đúng cách. Nghỉ giữa giờ bằng cách lướt mạng không làm tâm hồi phục, vì cửa vẫn đang bị đập. Đứng dậy, nhìn xa, vươn vai, thở — đó mới là nghỉ.
- Chấp nhận mức khả thi. Phòng hộ căn không đòi bạn rời bỏ công việc, chỉ hỏi: trong hoàn cảnh này, mình còn giữ được bao nhiêu sự tỉnh thức?
Làm sao biết mình có tiến bộ?
Đừng đo bằng số giờ dùng máy. Vài dấu hiệu đáng tin hơn:
- Bạn nhận ra sớm hơn khi mình bắt đầu lướt vô định — thay vì tỉnh ra sau bốn mươi phút.
- Khoảng cách giữa một thông báo và phản ứng của bạn dài ra một chút.
- Buổi tối bạn thấy ít cạn kiệt hơn, dù khối lượng công việc không đổi.
- Khi cửa ý bắt đầu "chiếu phim", bạn gọi được tên nó thay vì tin nó là sự thật.
Những thay đổi này rất nhỏ và rất chậm. Nhưng chúng chính là dấu hiệu người gác cổng đã bắt đầu có mặt ở cổng.
Thuật ngữ liên quan (song ngữ)
- Lục căn (saḷāyatana / six sense bases): sáu cửa giác quan — mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.
- Ý căn (mano / mind-base): cửa của suy nghĩ, ký ức, tưởng tượng.
- Phòng hộ căn (indriya-saṃvara / sense restraint): tỉnh thức canh giữ các cửa giác quan.
- Xúc (phassa / contact): sự tiếp xúc giữa giác quan và đối tượng.
- Chánh niệm (sati / mindfulness): sự có mặt tỉnh thức với hiện tại.
Thường hiểu sai
Phân biệt nhanh để tránh hiểu lệch — hữu ích cho người mới và trích dẫn AI.
-
Đồng nhất "phòng hộ căn" với việc kiêng khem, xa lánh hoặc bỏ hết công nghệ.
Thực ra đó là sự tỉnh thức và chọn lọc, không phải trốn chạy.
Cách trích dẫn trang này
“Điện thoại và sáu cửa của tâm” — phat.edu.vn. https://phat.edu.vn/dien-thoai-va-chanh-niem
Câu hỏi thường gặp
Phòng hộ sáu căn có phải là xa lánh hết, không xem, không nghe, không dùng mạng?
Không, đó là trốn chạy. Phòng hộ căn là sống giữa đời mà tỉnh, biết chọn lọc cái cho vào — như người gác cổng giỏi vẫn mở cho khách quý, chỉ giữ lại kẻ đến quấy phá.
Càng ép mình "đừng nghĩ bậy" thì càng nghĩ, phải làm sao?
Cách của đạo Phật không phải đè nén, mà là nhận ra tâm đang "chiếu phim" rồi nhẹ nhàng đưa nó về một cửa có thật trong hiện tại: hơi thở, tiếng quạt quay, bước chân.
Vì sao cả ngày không làm gì nặng mà tối về vẫn kiệt sức?
Vì sáu cửa giác quan, nhất là mắt và ý, bị kích thích liên tục suốt ngày qua điện thoại và mạng. Tâm không bao giờ được nghỉ, nên dù thân không mệt thì tâm vẫn cạn năng lượng.
Một thói quen nhỏ nào giúp phòng hộ căn hiệu quả nhất?
Để mười phút đầu ngày không chạm điện thoại — chỉ thở, rửa mặt, nhìn ra cửa sổ. Khởi đầu ngày không bị cửa nào bị đập sẽ đổi cả chất lượng ngày hôm đó.
Cửa ý (suy nghĩ) khó canh nhất, làm sao bớt khổ vì nó?
Khi bắt được tâm đang tự dựng kịch bản xấu, hãy gọi tên "đây là cửa ý đang chiếu phim" rồi đưa chú ý về một cửa có thật: hơi thở, tiếng động. Và một giờ trước khi ngủ, đừng nạp thêm thứ gây kích động vào cửa ý.
☑️ Tự kiểm tra
Bạn hiểu được gì từ bài này?
Chọn đáp án — không có điểm số, chỉ để tự kiểm tra.
1. Đâu là cách hiểu SAI về Điện thoại và sáu cửa của tâm?
Đọc lại các phần bạn chưa chắc và thử lại sau.
🌿 Thực hành hôm nay
Áp dụng vào ngày hôm nay — 5 phút mỗi bước
- Buổi sáng
5 phút: theo dõi hơi thở, lưng thẳng, không cần điều khiển hơi thở.
- Trong ngày
Khi bực bội hoặc căng thẳng: dừng lại, hít 3 hơi sâu trước khi phản ứng.
- Buổi tối
Nhìn lại ngày: bạn đã thực hành điều gì từ bài? Điều gì còn khó?
Thấy hữu ích? Chia sẻ để cùng lan toả:
Bài này có hữu ích với bạn không?
Phần nào chưa rõ hoặc bạn muốn bổ sung?
Cùng cụm
Các bài khác trong cùng chủ đề — đọc hub trước nếu chưa nắm nền. Xem cả cụm Chánh niệm trong đời sống →
- Trụ cột 11 phút Chánh niệm trong công việc Chánh niệm trong công việc là làm trọn vẹn từng việc đang làm, biết rõ thân và tâm ngay lúc đó, thay vì làm trong trạng thái nửa tỉnh nửa lo. Đây không phải kỹ thuật tăng năng suất, mà là cách sống tỉnh thức để bớt căng thẳng, bớt sai sót và giữ được sự tử tế ngay giữa áp lực.
- Vệ tinh 13 phút Bận rộn quá thì tu thế nào? Cách tu 5 phút giữa đời thường Tu không cần bỏ việc hay lên chùa nhiều giờ. Tinh thần 'cư trần lạc đạo' của đạo Phật Việt là tu ngay trong việc thường: 5–10 phút thở mỗi ngày, làm việc tử tế, ăn một bữa cơm trọn vẹn không màn hình, dừng một nhịp trước khi nói lời nóng. Năm phút mỗi ngày làm đều, bền hơn 'tu' dữ dội rồi bỏ.
- Vệ tinh 10 phút Chánh niệm trị liệu (MBSR/MBCT) là gì? Khi chánh niệm gặp y học MBSR (Mindfulness-Based Stress Reduction) và MBCT (Mindfulness-Based Cognitive Therapy) là các chương trình ứng dụng chánh niệm trong y học và tâm lý học hiện đại. MBSR do Jon Kabat-Zinn sáng lập năm 1979 tại Đại học Massachusetts, ban đầu giúp bệnh nhân giảm stress và đau mạn tính. MBCT kết hợp chánh niệm với liệu pháp nhận thức để phòng tái phát trầm cảm.
- Vệ tinh 9 phút Chánh niệm trong nuôi dạy con Chánh niệm trong nuôi dạy con là có mặt trọn vẹn với con ngay lúc này, biết rõ cảm xúc của chính mình trước khi phản ứng, thay vì nuôi con trong trạng thái phân tâm và bực dọc. Đây không phải kỹ thuật dạy con ngoan, mà là cách cha mẹ tự chuyển hóa để gieo hạt thiện lành cho con.
- Vệ tinh 10 phút Đạo Phật và mạng xã hội: dùng có chánh niệm Mạng xã hội tự nó không tốt cũng không xấu — vấn đề là cái tâm khi ta dùng. Đạo Phật không bảo ta bỏ mạng, mà mời ta dùng với chánh niệm: biết rõ mình đang lướt vì gì, dừng được khi cần, và không để tham-sân-si cuốn đi. Mỗi lần mở điện thoại là một dịp thực tập.
- Vệ tinh 9 phút Tu tập cho người bận rộn Tu tập cho người bận rộn không đòi hỏi bỏ việc hay ngồi thiền hàng giờ. Bạn rải những thực tập rất ngắn vào ngày thường: vài hơi thở tỉnh thức, một câu niệm Phật, một phút dừng lại trước khi phản ứng, một lời biết ơn. Cốt lõi là đều đặn và mang tâm thiện vào việc đang làm, chứ không phải làm nhiều.
Bài liên quan
Dừng ở Thọ — kỹ thuật làm chủ phản ứng nóng giận
Từ một cái chạm đến nỗi khổ là một chuỗi: Xúc (chạm) → Thọ (cảm giác dễ/khó chịu) → Ái (thèm hoặc ghét) → Thủ (bám thành câu chuyện) → Hành động → Khổ. Mắt xích vàng để dừng là ở Thọ: gọi tên cảm giác ngay khi nó vừa khởi, trước khi nó thành câu chuyện, rồi thở ba hơi. Khe hở ấy chính là tự do.
Thiền là gì? Hướng dẫn bắt đầu cho người bận rộn
Thiền là thực tập đưa sự chú ý trở về hiện tại một cách nhẹ nhàng, thường bắt đầu bằng quan sát hơi thở. Người bận rộn chỉ cần 3–7 phút mỗi ngày: ngồi yên, theo dõi hơi thở vào ra, và mỗi khi tâm đi lang thang thì nhẹ nhàng đưa nó về. Thiền không phải làm đầu óc trống rỗng hay đạt trạng thái siêu nhiên.
Đạo Phật thời AI: tỉnh thức giữa thuật toán và trí tuệ nhân tạo
AI không tạo ra khổ mới từ hư không — nó khuếch đại những cái đã có sẵn trong tâm: sợ thua kém, muốn kiểm soát, muốn được công nhận. Các nỗi khổ thời AI thật ra là vô thường, chuỗi Thọ–Ái–Thủ, và câu hỏi vô ngã mặc áo mới. AI có thể là pháp khí hay ma chướng tùy cách ta dùng. Và có một điều máy không làm được: thật sự thương.
Chánh niệm trong công việc
Chánh niệm trong công việc là làm trọn vẹn từng việc đang làm, biết rõ thân và tâm ngay lúc đó, thay vì làm trong trạng thái nửa tỉnh nửa lo. Đây không phải kỹ thuật tăng năng suất, mà là cách sống tỉnh thức để bớt căng thẳng, bớt sai sót và giữ được sự tử tế ngay giữa áp lực.
Chánh niệm trong nuôi dạy con
Chánh niệm trong nuôi dạy con là có mặt trọn vẹn với con ngay lúc này, biết rõ cảm xúc của chính mình trước khi phản ứng, thay vì nuôi con trong trạng thái phân tâm và bực dọc. Đây không phải kỹ thuật dạy con ngoan, mà là cách cha mẹ tự chuyển hóa để gieo hạt thiện lành cho con.
Chánh niệm trị liệu (MBSR/MBCT) là gì? Khi chánh niệm gặp y học
MBSR (Mindfulness-Based Stress Reduction) và MBCT (Mindfulness-Based Cognitive Therapy) là các chương trình ứng dụng chánh niệm trong y học và tâm lý học hiện đại. MBSR do Jon Kabat-Zinn sáng lập năm 1979 tại Đại học Massachusetts, ban đầu giúp bệnh nhân giảm stress và đau mạn tính. MBCT kết hợp chánh niệm với liệu pháp nhận thức để phòng tái phát trầm cảm.